Tự bình hình mình: Noel 2020

21Vinh
Viết bởi 21Vinh
Lượt xem: 35
5 phút đọc

FB nhắc tấm hình này 5 năm trước, mà mình không nhớ là chụp ở đâu, nên vô folder lục lại thử thì thấy là đợt đó chụp hình nhóm cho thằng móm bạn mình. Nó muốn có 1 bộ lưu giữ kỷ niệm của mấy người bạn thân của nó.

Soạn 1 hồi thì ra được folder có tên “5 sao”. Thường đây là những hình mình thấy ổn nhất. Bấm vô coi lại & tự đánh giá, để coi gout hình, trình độ của chính mình thay đổi như thế nào sau 5 năm. OK let’s go!

Tấm này tạm ổn. Mình chọn ánh sáng không quá đều, để cho mặt thằng móm có 1 phần shadows, tạo cảm giác 3D cho tấm hình.
Nếu phải soi thì mình thấy những chỗ chưa ổn: tóc còn lỉa chỉa; phông chưa sạch (có thể đánh thêm 1 đèn để phông trắng hơn)
Đợt này thằng quỷ bạn mình nó mới làm răng thì phải, trắng tinh, sạch bong. Tự nhiên gõ tới đây thì mình nhớ vụ ku Dương Lâm nó chơi game show làm sao mà bị rớt cái răng (showbiz đợt đó rộ lên vụ cà răng rồi đắp cái bọc giả gì vô á, nên nhìn ở ngoài thì có vẻ đẹp, chứ bên trong thì răng bị can thiệp bào mòn, về cơ bản là hư hết trơn. Ta nói cũng ngộ, vì 2 chữ thẩm mỹ mà con người bất chấp nhiều thứ, ngay cả hi sinh sức khỏe (răng hàm mặt) của chính mình). Thôi kệ, nó thấy đẹp, thấy vui là được.
À mà nhìn 1 hồi tự nhiên thấy nó giống anh Thành Lộc ghê. Đợt anh Lộc ra cuốn tự truyện Tâm thành & Lộc đời cũng có mấy tấm hình kiểu kiểu vầy nè.

Tấm này OK. Ánh sáng hơi gắt

1 trong những tấm mình thích nhất: từ bố cục cho tới biểu cảm của thằng móm. Bố cục kiểu này mình nhớ không lầm là mình học lóm từ thầy online Jerry Ghionis, 1 trong những nhiếp ảnh gia hình cưới xịn nhất thế giới.
Nói thêm về phần hậu kì:
. mình thích giữ những nét tự nhiên của chủ thể. Khi làm đẹp da mình cũng không cà da quá láng. Đợt mình đi workshop Fujifilm làm với mentor Khang trần, ảnh nói 1 câu làm mình nhớ hoài: Bạn retouch làm sao mà khi hoàn thành, nhìn da người ta ra da của con người. Mình thích & tâm niệm hoài luôn.
. mình cũng không bóp mặt bóp eo này nọ. Mình chọn mù Photoshop. Bù lại mình tiền kì khá kỹ, để về hậu kì tối thiểu. Với mình, chủ thể đẹp nhất là khi mình chọn được góc ưng ý & bấm máy, thành ra không có/cần chuyện hậu kì quá đà.

tấm này hơi tào lao, vì chủ thể không biết là mặt thằng móm cây cái đồng hồ của nó. Hồi này còn làm logo màu mè nữa hị hị.

mấy tấm chụp nhóm cũng tạm được. Có tấm cuối mình làm màu hơi gắt.

tấm này coi lại thấy bố cục hơi tức. Chắc tại mình crop mất phần-không-phải-phông & mấy cái đèn.

tấm này cũng OK. Nhưng zoom vô coi lại thì mấy đứa đằng sau không nét. 16-55 tại 55mm. Mốt chắc phải xuống khẩu độ cỡ f/11.

không có lời bình

Tấm này coi lại mình thấy khá thích: biểu cảm khá bí ẩn được thể hiện qua cặp mắt của chị mẫu. Chân dung kiểu hơi cổ điển 1 chút. Mình có tạo vignette đen bằng hậu kì
Nếu phải soi kĩ hơn: mình nên tạo cảm giác thoải mái cho chị. Tương tác với mẫu cũng là 1 phần rất quan trọng. Vì con người vốn dĩ ảnh hưởng lẫn nhau (“People are contagious” – Evy Poumpouras). Nếu mình làm được, chỉ sẽ thả lỏng người khi tạo dáng hơn. Hoặc mình đã có thể hướng dẫn chị thả mềm tay & chân hơn.

tấm này thì mình tạo vignette trắng. Nhìn kĩ vô mắt chị: bạn sẽ thấy được 2 catch-light. Tạo điểm sáng trong mắt như vậy cũng làm mắt chủ thể sinh/sống động hơn.

Chia sẻ bài viết này
Avatar photo
Viết bởi21Vinh
Follow:
Mình là cháu, là con, là bạn, là chồng, là cha, là người định hướng và là người thích chia sẻ những gì mình thấy hữu ích, cho chính bạn, cũng như cho chính mình tự ôn lại bài học/tập đó. Mình thật sự bắt đầu hành trình với nhiếp ảnh từ đầu năm 2012; chơi Fujifilm từ 2017 và dính với ẻm tới giờ. Mình thích gặp anh em, nghe anh em kể những câu chuyện của chính anh em, mình học được rất nhiều, mở mang rất nhiều & trân quý lắm những cuộc gặp như vậy.
Không có bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *